Giới thiệu về Nhạc cụ Đàn nguyệt của Việt Nam

Đàn nguyệt – là nhạc cụ dây gẩy xuất xứ từ Trung Quốc được du nhập vào Việt Nam, trong vùng miền Nam chúng còn gọi là đờn kìm. Loại đàn này có hộp đàn hình tựa như hình mặt trăng nên mới có tên là “đàn nguyệt”. Theo sách xưa, đàn nguyên thủy có 4 dây, sau rút lại còn 2 dây.

Đàn Nguyệt là cây đàn rất quan trọng dùng để độc tấu, hòa tấu với nhiều ngón chơi độc đáo như ngón nhấn, ngón vê, ngón luyến… Màu âm đàn Nguyệt tươi sáng, rộn ràng, tình cảm, đa dạng trong diễn tả các trạng thái cảm xúc âm nhạc. Đàn Nguyệt được sử dụng trong hát Ca trù, Chầu Văn, Ca Huế, Đờn Ca Tài Tử và Cải Lương

Giới thiệu về Nhạc cụ Đàn nguyệt của Việt Nam

Đàn nguyệt gồm có các bộ phận chính như sau:

– Bầu vang: là bộ phận to nhất trong cả chiếc đàn, chúng có hình tròn ống dẹt, đường kính mặt bầu 30 cm, thành bầu 6 cm, tất nhiên kích cỡ của chúng không hoàn toàn cố định ở một kích cỡ như vậy. Nền mặt bầu vang có bộ phận nằm phía dưới gọi là ngựa đàn (cái thú) dùng để mắc dây. Bầu vang không có lỗ thoát âm.

– Cần đàn (hay dọc đàn): chúng được làm bằng gỗ, gắn trên phần bầu và khá dài, bên trên gắn 8-11 phím đàn, trước đây chỉ gắn 8 phím (nay những người chơi nhạc tài tử Nam bộ vẫn thường dùng đàn 8 phím). Các phím gắn trên cần không đều nhau, dùng để chỉnh dây và tạo âm khi nhấn.

– Đầu đàn: hình lá đề, được gắn trên phần cần, nó có 4 hóc luồn dây và 4 trục dây, mỗi bên hai trục.

Giới thiệu về Nhạc cụ Đàn nguyệt của Việt Nam

– Dây đàn: có 2 dây, trước kia chúng được tận dụng làm bằng sợi tơ tuy nhiên đến ngày nay thường làm bằng dây nilon. Tuy có 4 trục đàn nhưng người ta chỉ mắc 2 dây (một dây to một dây nhỏ).
Cách chỉnh dây khác nhau, tùy thuộc người sử dụng muốn đánh theo hướng nào. Đôi khi 2 dây cách nhau quãng 4 đúng, có khi cách quãng năm đúng hoặc quãng bảy hay quãng tám đúng. Tuy nhiên, cách lên dây thông dụng nhất vẫn là lên dây theo quãng năm đúng. Đàn nguyệt là nhạc cụ khảy dây, được dùng thường xuyên trong ban nhạc chầu văn, tài tử, phường bát âm và trong nhiều dàn nhạc dân tộc khác.

Đàn nguyệt ở Trung Quốc có bốn dây, điều chỉnh trong hai mức D và A (thấp đến cao). Chúng được sử dụng cho opera Bắc Kinh, tuy nhiên, có hai dây duy nhất, chỉ một trong số đó là thực sự được sử dụng. Trong vở opera Bắc Kinh, người chơi sử dụng một chiếc chốt nhỏ thay vì một tấm lót để biểu diễn, và chỉ chơi ở vị trí đầu. Điều này đòi hỏi người biểu diễn phải sử dụng quãng tám oát để chơi tất cả các âm thanh trong một giai điệu nhất định.

Giới thiệu về Nhạc cụ Đàn nguyệt của Việt Nam

Các dây từ thời xưa, thời đầu tiên của loại đàn này được làm từ vải lụa mảnh (mặc dù nylon thường được sử dụng ngày nay) và được luồn vào trong một cái lọ dài khá dài, đôi khi gắn với dụng cụ bằng một miếng dây.

Không có lỗ âm thanh, nhưng bên trong hộp âm thanh là một hoặc nhiều sợi dây chỉ được gắn ở một đầu, để chúng rung, tạo cho nhạc cụ một sắc thái và cộng hưởng đặc biệt.
Đàn nguyệt được thấy nhiều nhất trong các buổi biểu diễn thể loại nhạc dân ca của Việt Nam. Trong ban nhạc “Ngũ tuyệt” của nhạc thính phòng cổ truyền thì đàn nguyệt đóng vai trò điều khiển. Bốn nhạc cụ kia trong dàn nhạc gồm có đàn tranh, đàn tỳ bà, đàn nhị, đàn tam và ống sáo.
Đàn nguyệt cũng được tận dụng khá nhiều trong các bài chầu văn, với các âm thanh thanh thoát, dế khiến người nghe thấy thư thái hơn.

Có thể bạn thích

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *